VIDEO

Radio Lẽ sống – Tuyến đường hấp dẫn nhất là trục đường về nhà | Radio lẽ sống

Xin mời các bạn Hãy cùng xem Video. “Radio Lẽ sống – Tuyến đường hấp dẫn nhất là trục đường về nhà | Radio lẽ sống“Sưu tầm bởi Chuyện đời Sống từ nhiều nguồn không giống nhau tác giả trên internet Radio Lẽ sống Có lượt xem cao trên các nền móng mạng xã hội.

video tham khảo Radio Lẽ sống – Tuyến đường hấp dẫn nhất là trục đường về nhà | Radio lẽ sống

Để biết thêm thông tin về Radio Lẽ sống – Tuyến đường hấp dẫn nhất là trục đường về nhà | Radio lẽ sống

Tuyến đường hấp dẫn nhất là trục đường về nhà | Đài lý do để sống Nguồn: Tâm tĩnh tamtinhlang.vn “Nhà” là 1 cái tên bình dị mà ấm áp tới lạ. Tính từ lúc cất tiếng khóc chào đời lần trước nhất tới lúc trải qua 3 5 để đi vào tử sinh, bất kể chúng ta giàu sang bạc triệu, hay chỉ ko 1 xu dính túi, ngay cả lúc ở nhà. Nếu bạn có 1 chiếc xe ở giữa thị thành hay hang động và hẻm núi, bạn vẫn cần 1 ngôi nhà để trở về mỗi lúc mỏi mệt. Càng to lên, chúng ta càng cảm thu được nhiều cung bậc xúc cảm trên đời, bao gồm cả tình yêu, tình yêu, tình bạn, tình cảm… Ngoài ra, ko có loại tình yêu nào có thể vượt qua được tình yêu của bố mẹ. , là loại tình yêu độc nhất cao hơn núi, sâu hơn biển. Có câu: “Lúc bố mẹ còn sống, nhà là chốn đi về, mà lúc bố mẹ mất đi, nhà chỉ là chốn đi về”. Cuộc sống cơm áo gạo tiền thường đẩy chúng ta ra xa bố mẹ, thỉnh thoảng chúng ta cũng quên cả đường về nhà, tới nơi bình an nhất của cuộc đời luôn chuẩn bị bao dong cho ta. Dù cuộc đời có bao lăm giông bão, dù khốn khó tới đâu, chỉ cần được ở bên người có công sinh thành, dưỡng dục, ta sẽ chứa chan hạnh phúc giản đơn và sống lại trong tình mến thương dạt dào. Chỉ cần bố mẹ còn sống, căn nhà bé cũng có thể biến thành nơi trú bão to, cho ta cảm giác an toàn nhưng ko gì có thể thay thế được. Dù sau này có đi đâu, vượt núi bao sông, xa xứ, chỉ cần nghĩ tới bố mẹ ở nhà, chúng ta sẽ chợt có động lực để tiếp diễn cố gắng. Bất kể thành công hay thất bại, lúc về nhà, chúng ta chỉ là những đứa trẻ lọt lòng, luôn được mọi người lo âu và chăm nom. Nhưng mà nếu người sinh ra ta nhiều nhất ko còn, nửa đời sau ta sẽ phải đương đầu với chuyện gì? Lúc đói, ko người nào lo âu. Lúc ốm đau ko người nào chăm nom. Lúc bạn bị ngã, ko có người nào đón bạn. Lúc bạn mỏi mệt, ko có người nào chở che cho bạn. Đương đầu với mọi gieo neo thách thức của cuộc sống, chúng ta phải tự mình gánh trên vai gánh nặng, biến thành 1 người hoàn toàn cô độc, ko còn nơi nương tựa. Tình yêu to nhất trên đời là tình cha con. Họ vị tha, bảo vệ, giúp sức và chăm nom chúng ta vô điều kiện. Đấy là lý do vì sao, lúc họ ở đấy, bạn sẽ luôn có 1 ngôi nhà để trở về. Ngôi nhà đấy mãi mãi thuộc về bạn, là nơi nguồn cội, cỗi rễ của bạn, cuộc sống của bạn, ko gì có thể chỉnh sửa được. Sau lúc trưởng thành, rời xa họ bước vào xã hội, chúng ta ko dừng đương đầu với thực tiễn phũ phàng, bắt buộc chỉnh sửa bản thân để ko dừng thích ứng. Những khi mỏi mệt và chán nản nhất, nghĩ suy của người nào cũng chỉ muốn về nhà! Có nhẽ chỉ cần gặp lại bố mẹ 1 lần thôi, tất cả sẽ được xả stress, ta sẽ tìm lại được chốn bình an của tâm hồn. Như lời hàn ôn trong bộ phim Mắt biếc, chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, 1 nhân vật đã nói: “Trong đời nhất mực ko được bỏ qua 2 điều: 1 là chuyến xe bus chung cuộc về nhà, 2 là những người thực thụ yêu tôi. ” Chà, hành trình về nhà sẽ giúp chúng ta đạt được cả 2 điều đấy, 1 ngôi nhà thực thụ và bố mẹ đang kì vọng ở đấy. Đúng là ở mỗi công đoạn của cuộc đời, chúng ta càng ngày càng phải đương đầu với nhiều mối bận lòng hơn. Chúng ta có những mối quan hệ, bạn hữu, người tình và rồi 1 ngày chúng ta sẽ có gia đình riêng và những người tình khác. Vì thế, tình yêu dành cho đấng sinh thành càng ngày càng xa dần về phía sau. Mỗi lúc nhàn rỗi, chúng ta lại tự vấn: “Thôi, lần sau nhất mực về quê”, “lần sau nhất mực sẽ gọi điện về cho bác mẹ” … Cứ thế “lần sau”. lần sau ”vì quan niệm sai trái rằng bố mẹ còn nhiều thời kì như chính mình ………. Nơi nào có bố mẹ thì nơi đấy là ngọn đèn biển luôn soi sáng trái tim ta dù ta ở đâu. Nhưng mà lúc bố mẹ mất, ngọn đèn biển vụt tắt, giữa vũ trụ rộng lớn, tâm hồn ta đã ko còn tìm được 1 nguồn sáng nào có thể thay thế, đừng đợi tới ngày đấy mới hối lỗi vì thời kì thực chỉ còn lại có thể. được đếm trên từng đầu ngón tay. Lúc bố mẹ bạn vẫn ở nhà đợi bạn mỗi ngày, hãy cho họ thêm thời kì. Hãy cùng nhau ăn bữa tối đoàn tụ, cùng nhau hàn ôn về những điều chúng ta đã trải qua, san sớt mến thương từ tận đáy lòng của chúng ta hãy nói cho họ biết chúng ta đã trưởng thành và hạnh phúc như thế nào. Báo hiếu muộn mằn là xúc cảm đớn đau nhất trong cuộc đời. Đừng w Để tới ngày bác mẹ đi xa, chúng ta mới biết ân cần chăm nom, biết trân trọng những tình cảm đã xây dựng, những trân trọng đầy mến thương nhưng chúng ta đã từng có nơi bố mẹ. Quét dọn đồ đoàn, đi xe ôm, về quê thăm bác mẹ, khi mà bạn vẫn còn có thể. .

Tìm thêm các bài viết liên can về từ khóa. Radio Lẽ sống

Dưới đây là kết quả kiếm tìm cho các từ khóa. “Radio Lẽ sống“từ trang Wikipedia Vni được kiếm tìm nhiều nhất trên Google

Xem thêm các bài viết cụ thể.

Hình ảnh của Radio Lẽ sống

Radio Lẽ sống

Nguồn video Tuyến đường hấp dẫn nhất là trục đường về nhà | Radio lẽ sống

https://www.youtube.com/watch?v=CsjnHalL4po

Xem thêm thêm về Tuyến đường hấp dẫn nhất là trục đường về nhà | Radio lẽ sống

  • Tác giả: Radio Lẽ sống
  • Lượt kiếm tìm : 3310
  • Xếp hạng: 5.00
  • Lượt like: 92
  • lượt ko thích:
  • Liên can: Tuyến đường hấp dẫn nhất là trục đường về nhà,Lúc bố mẹ còn,nhà là nơi để về,mà bố mẹ đã ra đi,nhà chỉ là nơi để tới,trục đường về nhà,con duong ve nha la con duong dep nhat,Có 2 thứ đời người ko được bỏ qua,1 là chuyến xe chung cuộc về nhà,2 là người thật lòng mến thương ta,radio lẽ sống,radio le song,sống đẹp,bài học cuộc sống,sống ý nghĩa,tình cha,tình mẹ,truyện cảm động về bố mẹ,3 mẹ,con cái,có hiếu,bất hiếu,mến thương bố mẹ
  • các key: Radio Lẽ sống
  • Miêu tả: Tuyến đường hấp dẫn nhất là trục đường về nhà | Đài lý do để sống Nguồn: Tâm tĩnh tamtinhlang.vn “Nhà” là 1 cái tên bình dị mà ấm áp tới lạ. Tính từ lúc cất tiếng khóc chào đời lần trước nhất tới lúc trải qua 3 5 để đi vào tử sinh, bất kể chúng ta giàu sang bạc triệu, hay chỉ ko 1 xu dính túi, ngay cả lúc ở nhà. Nếu bạn có 1 chiếc xe ở giữa thị thành hay hang động và hẻm núi, bạn vẫn cần 1 ngôi nhà để trở về mỗi lúc mỏi mệt. Càng to lên, chúng ta càng cảm thu được nhiều cung bậc xúc cảm trên đời, bao gồm cả tình yêu, tình yêu, tình bạn, tình cảm… Ngoài ra, ko có loại tình yêu nào có thể vượt qua được tình yêu của bố mẹ. , là loại tình yêu độc nhất cao hơn núi, sâu hơn biển. Có câu: “Lúc bố mẹ còn sống, nhà là chốn đi về, mà lúc bố mẹ mất đi, nhà chỉ là chốn đi về”. Cuộc sống cơm áo gạo tiền thường đẩy chúng ta ra xa bố mẹ, thỉnh thoảng chúng ta cũng quên cả đường về nhà, tới nơi bình an nhất của cuộc đời luôn chuẩn bị bao dong cho ta. Dù cuộc đời có bao lăm giông bão, dù khốn khó tới đâu, chỉ cần được ở bên người có công sinh thành, dưỡng dục, ta sẽ chứa chan hạnh phúc giản đơn và sống lại trong tình mến thương dạt dào. Chỉ cần bố mẹ còn sống, căn nhà bé cũng có thể biến thành nơi trú bão to, cho ta cảm giác an toàn nhưng ko gì có thể thay thế được. Dù sau này có đi đâu, vượt núi bao sông, xa xứ, chỉ cần nghĩ tới bố mẹ ở nhà, chúng ta sẽ chợt có động lực để tiếp diễn cố gắng. Bất kể thành công hay thất bại, lúc về nhà, chúng ta chỉ là những đứa trẻ lọt lòng, luôn được mọi người lo âu và chăm nom. Nhưng mà nếu người sinh ra ta nhiều nhất ko còn, nửa đời sau ta sẽ phải đương đầu với chuyện gì? Lúc đói, ko người nào lo âu. Lúc ốm đau ko người nào chăm nom. Lúc bạn bị ngã, ko có người nào đón bạn. Lúc bạn mỏi mệt, ko có người nào chở che cho bạn. Đương đầu với mọi gieo neo thách thức của cuộc sống, chúng ta phải tự mình gánh trên vai gánh nặng, biến thành 1 người hoàn toàn cô độc, ko còn nơi nương tựa. Tình yêu to nhất trên đời là tình cha con. Họ vị tha, bảo vệ, giúp sức và chăm nom chúng ta vô điều kiện. Đấy là lý do vì sao, lúc họ ở đấy, bạn sẽ luôn có 1 ngôi nhà để trở về. Ngôi nhà đấy mãi mãi thuộc về bạn, là nơi nguồn cội, cỗi rễ của bạn, cuộc sống của bạn, ko gì có thể chỉnh sửa được. Sau lúc trưởng thành, rời xa họ bước vào xã hội, chúng ta ko dừng đương đầu với thực tiễn phũ phàng, bắt buộc chỉnh sửa bản thân để ko dừng thích ứng. Những khi mỏi mệt và chán nản nhất, nghĩ suy của người nào cũng chỉ muốn về nhà! Có nhẽ chỉ cần gặp lại bố mẹ 1 lần thôi, tất cả sẽ được xả stress, ta sẽ tìm lại được chốn bình an của tâm hồn. Như lời hàn ôn trong bộ phim Mắt biếc, chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, 1 nhân vật đã nói: “Trong đời nhất mực ko được bỏ qua 2 điều: 1 là chuyến xe bus chung cuộc về nhà, 2 là những người thực thụ yêu tôi. ” Chà, hành trình về nhà sẽ giúp chúng ta đạt được cả 2 điều đấy, 1 ngôi nhà thực thụ và bố mẹ đang kì vọng ở đấy. Đúng là ở mỗi công đoạn của cuộc đời, chúng ta càng ngày càng phải đương đầu với nhiều mối bận lòng hơn. Chúng ta có những mối quan hệ, bạn hữu, người tình và rồi 1 ngày chúng ta sẽ có gia đình riêng và những người tình khác. Vì thế, tình yêu dành cho đấng sinh thành càng ngày càng xa dần về phía sau. Mỗi lúc nhàn rỗi, chúng ta lại tự vấn: “Thôi, lần sau nhất mực về quê”, “lần sau nhất mực sẽ gọi điện về cho bác mẹ” … Cứ thế “lần sau”. lần sau ”vì quan niệm sai trái rằng bố mẹ còn nhiều thời kì như chính mình ………. Nơi nào có bố mẹ thì nơi đấy là ngọn đèn biển luôn soi sáng trái tim ta dù ta ở đâu. Nhưng mà lúc bố mẹ mất, ngọn đèn biển vụt tắt, giữa vũ trụ rộng lớn, tâm hồn ta đã ko còn tìm được 1 nguồn sáng nào có thể thay thế, đừng đợi tới ngày đấy mới hối lỗi vì thời kì thực chỉ còn lại có thể. được đếm trên từng đầu ngón tay. Lúc bố mẹ bạn vẫn ở nhà đợi bạn mỗi ngày, hãy cho họ thêm thời kì. Hãy cùng nhau ăn bữa tối đoàn tụ, cùng nhau hàn ôn về những điều chúng ta đã trải qua, san sớt mến thương từ tận đáy lòng của chúng ta hãy nói cho họ biết chúng ta đã trưởng thành và hạnh phúc như thế nào. Báo hiếu muộn mằn là xúc cảm đớn đau nhất trong cuộc đời. Đừng w Để tới ngày bác mẹ đi xa, chúng ta mới biết ân cần chăm nom, biết trân trọng những tình cảm đã xây dựng, những trân trọng đầy mến thương nhưng chúng ta đã từng có nơi bố mẹ. Quét dọn đồ đoàn, đi xe ôm, về quê thăm bác mẹ, khi mà bạn vẫn còn có thể. .

Tuyến đường hấp dẫn nhất là trục đường về nhà | Đài lý do để sống Nguồn: Tâm tĩnh tamtinhlang.vn “Nhà” là 1 cái tên bình dị mà ấm áp tới lạ. Tính từ lúc cất tiếng khóc chào đời lần trước nhất tới lúc trải qua 3 5 để đi vào tử sinh, bất kể chúng ta giàu sang bạc triệu, hay chỉ ko 1 xu dính túi, ngay cả lúc ở nhà. Nếu bạn có 1 chiếc xe ở giữa thị thành hay hang động và hẻm núi, bạn vẫn cần 1 ngôi nhà để trở về mỗi lúc mỏi mệt. Càng to lên, chúng ta càng cảm thu được nhiều cung bậc xúc cảm trên đời, bao gồm cả tình yêu, tình yêu, tình bạn, tình cảm… Ngoài ra, ko có loại tình yêu nào có thể vượt qua được tình yêu của bố mẹ. , là loại tình yêu độc nhất cao hơn núi, sâu hơn biển. Có câu: “Lúc bố mẹ còn sống, nhà là chốn đi về, mà lúc bố mẹ mất đi, nhà chỉ là chốn đi về”. Cuộc sống cơm áo gạo tiền thường đẩy chúng ta ra xa bố mẹ, thỉnh thoảng chúng ta cũng quên cả đường về nhà, tới nơi bình an nhất của cuộc đời luôn chuẩn bị bao dong cho ta. Dù cuộc đời có bao lăm giông bão, dù khốn khó tới đâu, chỉ cần được ở bên người có công sinh thành, dưỡng dục, ta sẽ chứa chan hạnh phúc giản đơn và sống lại trong tình mến thương dạt dào. Chỉ cần bố mẹ còn sống, căn nhà bé cũng có thể biến thành nơi trú bão to, cho ta cảm giác an toàn nhưng ko gì có thể thay thế được. Dù sau này có đi đâu, vượt núi bao sông, xa xứ, chỉ cần nghĩ tới bố mẹ ở nhà, chúng ta sẽ chợt có động lực để tiếp diễn cố gắng. Bất kể thành công hay thất bại, lúc về nhà, chúng ta chỉ là những đứa trẻ lọt lòng, luôn được mọi người lo âu và chăm nom. Nhưng mà nếu người sinh ra ta nhiều nhất ko còn, nửa đời sau ta sẽ phải đương đầu với chuyện gì? Lúc đói, ko người nào lo âu. Lúc ốm đau ko người nào chăm nom. Lúc bạn bị ngã, ko có người nào đón bạn. Lúc bạn mỏi mệt, ko có người nào chở che cho bạn. Đương đầu với mọi gieo neo thách thức của cuộc sống, chúng ta phải tự mình gánh trên vai gánh nặng, biến thành 1 người hoàn toàn cô độc, ko còn nơi nương tựa. Tình yêu to nhất trên đời là tình cha con. Họ vị tha, bảo vệ, giúp sức và chăm nom chúng ta vô điều kiện. Đấy là lý do vì sao, lúc họ ở đấy, bạn sẽ luôn có 1 ngôi nhà để trở về. Ngôi nhà đấy mãi mãi thuộc về bạn, là nơi nguồn cội, cỗi rễ của bạn, cuộc sống của bạn, ko gì có thể chỉnh sửa được. Sau lúc trưởng thành, rời xa họ bước vào xã hội, chúng ta ko dừng đương đầu với thực tiễn phũ phàng, bắt buộc chỉnh sửa bản thân để ko dừng thích ứng. Những khi mỏi mệt và chán nản nhất, nghĩ suy của người nào cũng chỉ muốn về nhà! Có nhẽ chỉ cần gặp lại bố mẹ 1 lần thôi, tất cả sẽ được xả stress, ta sẽ tìm lại được chốn bình an của tâm hồn. Như lời hàn ôn trong bộ phim Mắt biếc, chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, 1 nhân vật đã nói: “Trong đời nhất mực ko được bỏ qua 2 điều: 1 là chuyến xe bus chung cuộc về nhà, 2 là những người thực thụ yêu tôi. ” Chà, hành trình về nhà sẽ giúp chúng ta đạt được cả 2 điều đấy, 1 ngôi nhà thực thụ và bố mẹ đang kì vọng ở đấy. Đúng là ở mỗi công đoạn của cuộc đời, chúng ta càng ngày càng phải đương đầu với nhiều mối bận lòng hơn. Chúng ta có những mối quan hệ, bạn hữu, người tình và rồi 1 ngày chúng ta sẽ có gia đình riêng và những người tình khác. Vì thế, tình yêu dành cho đấng sinh thành càng ngày càng xa dần về phía sau. Mỗi lúc nhàn rỗi, chúng ta lại tự vấn: “Thôi, lần sau nhất mực về quê”, “lần sau nhất mực sẽ gọi điện về cho bác mẹ” … Cứ thế “lần sau”. lần sau ”vì quan niệm sai trái rằng bố mẹ còn nhiều thời kì như chính mình ………. Nơi nào có bố mẹ thì nơi đấy là ngọn đèn biển luôn soi sáng trái tim ta dù ta ở đâu. Nhưng mà lúc bố mẹ mất, ngọn đèn biển vụt tắt, giữa vũ trụ rộng lớn, tâm hồn ta đã ko còn tìm được 1 nguồn sáng nào có thể thay thế, đừng đợi tới ngày đấy mới hối lỗi vì thời kì thực chỉ còn lại có thể. được đếm trên từng đầu ngón tay. Lúc bố mẹ bạn vẫn ở nhà đợi bạn mỗi ngày, hãy cho họ thêm thời kì. Hãy cùng nhau ăn bữa tối đoàn tụ, cùng nhau hàn ôn về những điều chúng ta đã trải qua, san sớt mến thương từ tận đáy lòng của chúng ta hãy nói cho họ biết chúng ta đã trưởng thành và hạnh phúc như thế nào. Báo hiếu muộn mằn là xúc cảm đớn đau nhất trong cuộc đời. Đừng w Để tới ngày bác mẹ đi xa, chúng ta mới biết ân cần chăm nom, biết trân trọng những tình cảm đã xây dựng, những trân trọng đầy mến thương nhưng chúng ta đã từng có nơi bố mẹ. Quét dọn đồ đoàn, đi xe ôm, về quê thăm bác mẹ, khi mà bạn vẫn còn có thể. .

Tuyến đường hấp dẫn nhất là trục đường về nhà | Đài lý do để sống Nguồn: Tâm tĩnh tamtinhlang.vn “Nhà” là 1 cái tên bình dị mà ấm áp tới lạ. Tính từ lúc cất tiếng khóc chào đời lần trước nhất tới lúc trải qua 3 5 để đi vào tử sinh, bất kể chúng ta giàu sang bạc triệu, hay chỉ ko 1 xu dính túi, ngay cả lúc ở nhà. Nếu bạn có 1 chiếc xe ở giữa thị thành hay hang động và hẻm núi, bạn vẫn cần 1 ngôi nhà để trở về mỗi lúc mỏi mệt. Càng to lên, chúng ta càng cảm thu được nhiều cung bậc xúc cảm trên đời, bao gồm cả tình yêu, tình yêu, tình bạn, tình cảm… Ngoài ra, ko có loại tình yêu nào có thể vượt qua được tình yêu của bố mẹ. , là loại tình yêu độc nhất cao hơn núi, sâu hơn biển. Có câu: “Lúc bố mẹ còn sống, nhà là chốn đi về, mà lúc bố mẹ mất đi, nhà chỉ là chốn đi về”. Cuộc sống cơm áo gạo tiền thường đẩy chúng ta ra xa bố mẹ, thỉnh thoảng chúng ta cũng quên cả đường về nhà, tới nơi bình an nhất của cuộc đời luôn chuẩn bị bao dong cho ta. Dù cuộc đời có bao lăm giông bão, dù khốn khó tới đâu, chỉ cần được ở bên người có công sinh thành, dưỡng dục, ta sẽ chứa chan hạnh phúc giản đơn và sống lại trong tình mến thương dạt dào. Chỉ cần bố mẹ còn sống, căn nhà bé cũng có thể biến thành nơi trú bão to, cho ta cảm giác an toàn nhưng ko gì có thể thay thế được. Dù sau này có đi đâu, vượt núi bao sông, xa xứ, chỉ cần nghĩ tới bố mẹ ở nhà, chúng ta sẽ chợt có động lực để tiếp diễn cố gắng. Bất kể thành công hay thất bại, lúc về nhà, chúng ta chỉ là những đứa trẻ lọt lòng, luôn được mọi người lo âu và chăm nom. Nhưng mà nếu người sinh ra ta nhiều nhất ko còn, nửa đời sau ta sẽ phải đương đầu với chuyện gì? Lúc đói, ko người nào lo âu. Lúc ốm đau ko người nào chăm nom. Lúc bạn bị ngã, ko có người nào đón bạn. Lúc bạn mỏi mệt, ko có người nào chở che cho bạn. Đương đầu với mọi gieo neo thách thức của cuộc sống, chúng ta phải tự mình gánh trên vai gánh nặng, biến thành 1 người hoàn toàn cô độc, ko còn nơi nương tựa. Tình yêu to nhất trên đời là tình cha con. Họ vị tha, bảo vệ, giúp sức và chăm nom chúng ta vô điều kiện. Đấy là lý do vì sao, lúc họ ở đấy, bạn sẽ luôn có 1 ngôi nhà để trở về. Ngôi nhà đấy mãi mãi thuộc về bạn, là nơi nguồn cội, cỗi rễ của bạn, cuộc sống của bạn, ko gì có thể chỉnh sửa được. Sau lúc trưởng thành, rời xa họ bước vào xã hội, chúng ta ko dừng đương đầu với thực tiễn phũ phàng, bắt buộc chỉnh sửa bản thân để ko dừng thích ứng. Những khi mỏi mệt và chán nản nhất, nghĩ suy của người nào cũng chỉ muốn về nhà! Có nhẽ chỉ cần gặp lại bố mẹ 1 lần thôi, tất cả sẽ được xả stress, ta sẽ tìm lại được chốn bình an của tâm hồn. Như lời hàn ôn trong bộ phim Mắt biếc, chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, 1 nhân vật đã nói: “Trong đời nhất mực ko được bỏ qua 2 điều: 1 là chuyến xe bus chung cuộc về nhà, 2 là những người thực thụ yêu tôi. ” Chà, hành trình về nhà sẽ giúp chúng ta đạt được cả 2 điều đấy, 1 ngôi nhà thực thụ và bố mẹ đang kì vọng ở đấy. Đúng là ở mỗi công đoạn của cuộc đời, chúng ta càng ngày càng phải đương đầu với nhiều mối bận lòng hơn. Chúng ta có những mối quan hệ, bạn hữu, người tình và rồi 1 ngày chúng ta sẽ có gia đình riêng và những người tình khác. Vì thế, tình yêu dành cho đấng sinh thành càng ngày càng xa dần về phía sau. Mỗi lúc nhàn rỗi, chúng ta lại tự vấn: “Thôi, lần sau nhất mực về quê”, “lần sau nhất mực sẽ gọi điện về cho bác mẹ” … Cứ thế “lần sau”. lần sau ”vì quan niệm sai trái rằng bố mẹ còn nhiều thời kì như chính mình ………. Nơi nào có bố mẹ thì nơi đấy là ngọn đèn biển luôn soi sáng trái tim ta dù ta ở đâu. Nhưng mà lúc bố mẹ mất, ngọn đèn biển vụt tắt, giữa vũ trụ rộng lớn, tâm hồn ta đã ko còn tìm được 1 nguồn sáng nào có thể thay thế, đừng đợi tới ngày đấy mới hối lỗi vì thời kì thực chỉ còn lại có thể. được đếm trên từng đầu ngón tay. Lúc bố mẹ bạn vẫn ở nhà đợi bạn mỗi ngày, hãy cho họ thêm thời kì. Hãy cùng nhau ăn bữa tối đoàn tụ, cùng nhau hàn ôn về những điều chúng ta đã trải qua, san sớt mến thương từ tận đáy lòng của chúng ta hãy nói cho họ biết chúng ta đã trưởng thành và hạnh phúc như thế nào. Báo hiếu muộn mằn là xúc cảm đớn đau nhất trong cuộc đời. Đừng w Để tới ngày bác mẹ đi xa, chúng ta mới biết ân cần chăm nom, biết trân trọng những tình cảm đã xây dựng, những trân trọng đầy mến thương nhưng chúng ta đã từng có nơi bố mẹ. Quét dọn đồ đoàn, đi xe ôm, về quê thăm bác mẹ, khi mà bạn vẫn còn có thể. .

Tuyến đường hấp dẫn nhất là trục đường về nhà | Đài lý do để sống Nguồn: Tâm tĩnh tamtinhlang.vn “Nhà” là 1 cái tên bình dị mà ấm áp tới lạ. Tính từ lúc cất tiếng khóc chào đời lần trước nhất tới lúc trải qua 3 5 để đi vào tử sinh, bất kể chúng ta giàu sang bạc triệu, hay chỉ ko 1 xu dính túi, ngay cả lúc ở nhà. Nếu bạn có 1 chiếc xe ở giữa thị thành hay hang động và hẻm núi, bạn vẫn cần 1 ngôi nhà để trở về mỗi lúc mỏi mệt. Càng to lên, chúng ta càng cảm thu được nhiều cung bậc xúc cảm trên đời, bao gồm cả tình yêu, tình yêu, tình bạn, tình cảm… Ngoài ra, ko có loại tình yêu nào có thể vượt qua được tình yêu của bố mẹ. , là loại tình yêu độc nhất cao hơn núi, sâu hơn biển. Có câu: “Lúc bố mẹ còn sống, nhà là chốn đi về, mà lúc bố mẹ mất đi, nhà chỉ là chốn đi về”. Cuộc sống cơm áo gạo tiền thường đẩy chúng ta ra xa bố mẹ, thỉnh thoảng chúng ta cũng quên cả đường về nhà, tới nơi bình an nhất của cuộc đời luôn chuẩn bị bao dong cho ta. Dù cuộc đời có bao lăm giông bão, dù khốn khó tới đâu, chỉ cần được ở bên người có công sinh thành, dưỡng dục, ta sẽ chứa chan hạnh phúc giản đơn và sống lại trong tình mến thương dạt dào. Chỉ cần bố mẹ còn sống, căn nhà bé cũng có thể biến thành nơi trú bão to, cho ta cảm giác an toàn nhưng ko gì có thể thay thế được. Dù sau này có đi đâu, vượt núi bao sông, xa xứ, chỉ cần nghĩ tới bố mẹ ở nhà, chúng ta sẽ chợt có động lực để tiếp diễn cố gắng. Bất kể thành công hay thất bại, lúc về nhà, chúng ta chỉ là những đứa trẻ lọt lòng, luôn được mọi người lo âu và chăm nom. Nhưng mà nếu người sinh ra ta nhiều nhất ko còn, nửa đời sau ta sẽ phải đương đầu với chuyện gì? Lúc đói, ko người nào lo âu. Lúc ốm đau ko người nào chăm nom. Lúc bạn bị ngã, ko có người nào đón bạn. Lúc bạn mỏi mệt, ko có người nào chở che cho bạn. Đương đầu với mọi gieo neo thách thức của cuộc sống, chúng ta phải tự mình gánh trên vai gánh nặng, biến thành 1 người hoàn toàn cô độc, ko còn nơi nương tựa. Tình yêu to nhất trên đời là tình cha con. Họ vị tha, bảo vệ, giúp sức và chăm nom chúng ta vô điều kiện. Đấy là lý do vì sao, lúc họ ở đấy, bạn sẽ luôn có 1 ngôi nhà để trở về. Ngôi nhà đấy mãi mãi thuộc về bạn, là nơi nguồn cội, cỗi rễ của bạn, cuộc sống của bạn, ko gì có thể chỉnh sửa được. Sau lúc trưởng thành, rời xa họ bước vào xã hội, chúng ta ko dừng đương đầu với thực tiễn phũ phàng, bắt buộc chỉnh sửa bản thân để ko dừng thích ứng. Những khi mỏi mệt và chán nản nhất, nghĩ suy của người nào cũng chỉ muốn về nhà! Có nhẽ chỉ cần gặp lại bố mẹ 1 lần thôi, tất cả sẽ được xả stress, ta sẽ tìm lại được chốn bình an của tâm hồn. Như lời hàn ôn trong bộ phim Mắt biếc, chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, 1 nhân vật đã nói: “Trong đời nhất mực ko được bỏ qua 2 điều: 1 là chuyến xe bus chung cuộc về nhà, 2 là những người thực thụ yêu tôi. ” Chà, hành trình về nhà sẽ giúp chúng ta đạt được cả 2 điều đấy, 1 ngôi nhà thực thụ và bố mẹ đang kì vọng ở đấy. Đúng là ở mỗi công đoạn của cuộc đời, chúng ta càng ngày càng phải đương đầu với nhiều mối bận lòng hơn. Chúng ta có những mối quan hệ, bạn hữu, người tình và rồi 1 ngày chúng ta sẽ có gia đình riêng và những người tình khác. Vì thế, tình yêu dành cho đấng sinh thành càng ngày càng xa dần về phía sau. Mỗi lúc nhàn rỗi, chúng ta lại tự vấn: “Thôi, lần sau nhất mực về quê”, “lần sau nhất mực sẽ gọi điện về cho bác mẹ” … Cứ thế “lần sau”. lần sau ”vì quan niệm sai trái rằng bố mẹ còn nhiều thời kì như chính mình ………. Nơi nào có bố mẹ thì nơi đấy là ngọn đèn biển luôn soi sáng trái tim ta dù ta ở đâu. Nhưng mà lúc bố mẹ mất, ngọn đèn biển vụt tắt, giữa vũ trụ rộng lớn, tâm hồn ta đã ko còn tìm được 1 nguồn sáng nào có thể thay thế, đừng đợi tới ngày đấy mới hối lỗi vì thời kì thực chỉ còn lại có thể. được đếm trên từng đầu ngón tay. Lúc bố mẹ bạn vẫn ở nhà đợi bạn mỗi ngày, hãy cho họ thêm thời kì. Hãy cùng nhau ăn bữa tối đoàn tụ, cùng nhau hàn ôn về những điều chúng ta đã trải qua, san sớt mến thương từ tận đáy lòng của chúng ta hãy nói cho họ biết chúng ta đã trưởng thành và hạnh phúc như thế nào. Báo hiếu muộn mằn là xúc cảm đớn đau nhất trong cuộc đời. Đừng w Để tới ngày bác mẹ đi xa, chúng ta mới biết ân cần chăm nom, biết trân trọng những tình cảm đã xây dựng, những trân trọng đầy mến thương nhưng chúng ta đã từng có nơi bố mẹ. Quét dọn đồ đoàn, đi xe ôm, về quê thăm bác mẹ, khi mà bạn vẫn còn có thể. .

nguồn: Bình Dương 247

#Con #đường #đẹp #nhất #là #con #đường #về #nhà #Radio #lẽ #sống

9 Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button